Nơi thiên đường

Thời gian ơi

xin ngừng trôi

trái tim tôi đã mòn 

vì tha hương bao năm

và khao khát một thời 

giờ không còn

tôi theo anh sang

đất khách quê người

bỏ lại những giấc mơ 

của một cô gái

mới biết yêu

-

Hồ Thị Tố Ngân

&

Nguyễn Đinh Can Thành 

-

Hà Nội ơi

hãy cho tôi trở về

vào mùa thu năm ấy

cùng mùi thơm hoa sữa

của tuổi thanh xuân 

tôi và em ngồi cạnh nhau

tôi nhìn vào mắt em

và lúc đó tôi nhận ra

tôi đã yêu em từ bao giờ

và sẽ yêu em 

mãi mãi

Cirque de l'amour

Tôi đi lang thang 

một mình giữa đêm tối 

bỗng nhiên thấy một rạp xiếc

xuất hiện trước mắt tôi.

 

Rạp xiếc to đẹp

đầy khán giả,

họ vỗ tay to

cho một thằng hề 

đang diễn kịch 

mang tên là

Cirque de l’amour. 

 

Lần đầu tiên tôi đi xem xiếc

tôi thấy cũng thú vị 

nên tôi ngồi hàng đầu

để nhìn cho rõ. 

 

Thằng hề đi qua tôi

với một nụ cười sáng 

trên mặt nạ

và tặng tôi một bông

hoa hồng giả.

 

“Tâm em đẹp lắm.

Làm người yêu anh nhé.”

Những câu nói còn ngọt hơn cả mật ong

đã khiến tôi mỉm cười 

nhưng hơi ngứa tai. 

 

Khán giả lại vỗ tay thêm một lần nữa

để đón chào cả đoàn xiếc ra diễn,

thằng hề biến thành trung tâm của một vũ trụ nhỏ

khiến cả đoàn phải làm theo nó. 

 

Công nhận kịch bản cũng hay,

có lúc tôi cười

có lúc tôi khóc,

cảm xúc tôi thật

đến khi tôi nhận ra

xung quanh tôi không có ai

là người thật.

 

Khán giả như bóng ma 

vỗ tay không ngừng 

như say mê đoàn xiếc

đầy diễn viên. 

 

Tôi cảm thấy mệt mỏi

muốn về nhà ngủ

nên tôi bỏ lại bông hoa

và đứng dậy ra đi.

 

“Chị không ở lại à?”

Thằng hề chạy theo tôi 

cầm mặt nạ trên tay

và tôi nhìn vào một gương mặt 

buồn bã của một cậu bé

rưng rưng nước mắt. 

 

Tôi mỉm cười và nói

“Em vào diễn tiếp đi. Cả nhà em đang chờ em kìa. 

Đừng vì chị mà bỏ sân khấu.”

 

Sau khi tôi bước ra ngoài đường

rạp xiếc dần tan biến 

cùng mây khói 

như một giấc mơ tôi thấy

vì đã đi lang thang

một mình giữa đêm tối.